Thôi em giấu cho riêng em biết

Share:

Thôi Em Giấu Cho Riêng Em Biết


Khi chúng ta bước qua cánh cửa này để tiến vào chiếc bàn kia, quá khứ đã không còn tồn tại.

Dựa đầu vào vai Trung, Ngân lắng nghe giai điệu du dương, ngọt ngào của một bản nhạc nhẹ nhàng. Căn phòng trở nên rất lãng mạn. Ô cửa sổ lớn nhìn ra thành phố, hai người tựa đầu vào nhau và ngắm nhìn những ánh đèn chiếu sáng giữa màn đêm…

- “Em đang nghĩ gì đấy?”

- “Em đang nghĩ về những ngày đầu tiên mình quen nhau. Em không hiểu nếu ngày đó không có anh thì giờ này em ra sao?”

Nước mắt Ngân rơi xuống vai Trung nóng hổi. Anh đưa tay ôm lấy Ngân:

- “Chuyện quá rồi mà em. Nếu không có những chuyện đáng buồn đó, thì làm sao chúng ta quen nhau để rồi yêu nhau như hôm nay”.

- “Nhưng thực sự đến giờ này em vẫn cảm thấy mình không xứng đáng với anh…”

- “Đừng nói những lời như vậy, em sẽ làm anh buồn đấy!”


Thành phố về đêm nhưng vẫn náo nhiệt, chỉ có căn phòng nơi Trung và Ngân tựa vào nhau này là yên tĩnh và êm đềm. Trong không gian đó, Ngân nhớ về những ngày đầu tiên quen Trung. Đó là quãng thời gian tưởng chừng như địa ngục. Nếu không gặp Trung, cô không hiểu cuộc đời mình giờ trôi về đâu.

Ngày hôm ấy, Ngân như người điên dại, bước thẫn thờ trên con đường về nhà. Cô như một kẻ mất hồn, gương mặt không chút cảm xúc. Nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần mà Ngân đang phải trải qua. Cô không thể ngờ mình lại bị phản bội trắng trợn tới mức như vậy. Sự tàn nhẫn của người đàn ông đó đã khiến cô mất đi đứa con bé bỏng còn chưa kịp chào đời.

Ngân yêu Thắng, một cậu bạn cùng lớp đại học. Hai người quấn lấy nhau như hình với bóng. Ai cũng khen họ là một cặp trời sinh vì quá đẹp đôi. Không gì có thể tả hết niềm vui của Ngân khi họ yêu nhau. Thắng lúc nào cũng quan tâm, chiều chuộng Ngân hết mực. Và cũng giống như những cặp đôi khác, Ngân trao cho Thắng đời con gái của mình với hi vọng về một đám cưới sau khi hai người ra trường.

Hơn 4 năm đại học gắn bó cùng nhau, vậy mà sau khi ra trường không lâu, Thắng lạnh lùng tuyên bố chia tay khi Ngân nói có thai hơn 2 tháng. Thắng còn quá nhiều dự định cần phải làm, còn bao nhiêu đam mê, hoài bão và chưa muốn ràng buộc vào hôn nhân. Thắng sợ phải làm chồng, làm cha lúc này. Vậy là Thắng trốn chạy không một lời giải thích, không một câu chào. Thắng bỏ lại mình Ngân bơ vơ giữa nơi phồn hoa đô hội với cái thai đang lớn dần lên trong bụng.

Ngân mang theo thân xác còm cõi của mình đi tìm Thắng ở khắp nơi nhưng không thấy. Một cô gái trẻ vừa mới ra trường, không biết bấu víu vào đâu, cái bụng thì ngày một to lên khiến Ngân gần như tuyệt vọng. Đêm hôm ấy, khi Ngân lang thang trên con đường vắng và đổ gục xuống vệ đường vì va phải một chiếc xe máy, Ngân đã gặp Trung. Anh là người đã đưa Ngân vào viện cấp cứu và chăm sóc cô nhiều ngày sau đó. Hình ảnh một cô gái trẻ tiều tụy và suy nhược đã tạo một ám ảnh nặng nề với Trung. Ngân gào khóc khi biết đứa bé không thể nào giữ được. Trung thương cô gái trẻ ấy và anh không thể bỏ mặc Ngân trong bệnh viện, vì thế ngày ngày, Trung vào chăm sóc cô như một người thân. Nhiều người còn lầm tưởng Trung là bạn trai của Ngân, điều đó khiến cả hai cùng bối rối.

Đó là lần đầu tiên hai người gặp mặt, 2 năm sau Ngân mới nhận lời yêu Trung dù tình cảm trong cô rất mạnh mẽ. Ngân sợ mình không xứng đáng với anh vì thế mà cô cứ liên tục chối từ. Nhưng sự chân thành của Trung đã khiến Ngân phải mềm lòng. Hai người yêu nhau và hạnh phúc tới tận bây giờ. Hai người đang chờ đón ngày để cử hành hôn lễ và sau ngần ấy thời gian gắn bó, chưa một giây phút nào Ngân cảm thấy mình có chút nuối tiếc khi yêu Trung!

Ngân miên man nhớ về những kỉ niệm đớn đau xưa cũ thì giật mình nghe Trung nói:

- “Ngày mai bọn mình đi gặp Mai nhé. Em gái anh muốn giới thiệu người yêu nó. Cuối cùng thì con bé cũng tìm được một anh chàng mà nó yêu. Con bé cũng đã từng chịu nhiều thương tổn vì bị bạn trai phản bội nên rất khó khăn nó mới yêu lại như thế. Lần này, nó bảo sẽ cưới người ấy làm chồng và muốn giới thiệu với chúng mình”.

Ngân thấy vui trước tin đó. Mai là cô gái tốt, hiền lành và cũng đã phải trải qua đau khổ giống như Ngân nên cô rất mong con bé hạnh phúc thực sự. Ngân hi vọng Mai sẽ gặp được người đàn ông của đời mình, giống như cô may mắn tìm được Trung sau cú sốc đầu đời đầy cay đắng ấy.

*****

Ngân bối rối cực độ khi nhìn thấy người đàn ông khoác tay Mai đi về phía mình. Cả hai nhìn sâu vào mắt nhau và dường như mọi thứ xung quanh sụp đổ. Dù chỉ mới nhìn thoáng qua Ngân cũng đã nhận ra hình ảnh đó. Người đàn ông ấy là Thắng, kẻ đã bỏ rơi cô. Mặc dù giờ đây Thắng đĩnh đạc, trưởng thành hơn nhiều nhưng hình ảnh đó cũng không thể nào khiến Ngân quên đi được vóc dáng của chàng trai thư sinh năm xưa mà cô yêu. Hai người sững sờ nhìn nhau. Bữa tiệc diễn ra sự gượng gạo của Ngân và Thắng. Cả hai cố phải tỏ ra bình thường để hai người thân yêu bên cạnh mình không nghi ngờ nhưng trong lòng thì ngổn ngang trăm mối.

Ngân xin phép rời khỏi bàn ăn để chạy ra khu vườn phía sau. Cô cần lấy lại bình tĩnh khi bị rơi vào hoàn cảnh khó xử như thế này. Với cô, cảm giác yêu thương tình cũ không còn nhưng mối quan hệ rắc rối này khiến cô cảm thấy sợ. Cô sợ sẽ mất đi tất cả, sợ Trung và Mai cũng bị tổn thương.

- “Anh xin lỗi, anh không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này”

Tiếng Thắng nói nhỏ phía sau lưng.

- “Tại sao anh lại ra đây? Anh không sợ mọi người sẽ nghi ngờ sao?”

- “Anh sợ rằng em sẽ nói ra mọi chuyện, sợ em sẽ công khai quá khứ của anh và em. Điều đó sẽ làm anh mất Mai”.


Ngân cảm thấy chạnh lòng. Người đàn ông năm xưa mà cô từng dâng hiến tất cả giờ đây có vẻ như đang cầu xin cô giữ bí mật để anh ta được ở bên một người con gái khác. Nhưng cảm giác đó qua nhanh thôi:

- “Anh yêu Mai thật lòng chứ?”

- “Anh xin lỗi em vì chuyện quá khứ nhưng quả thực bây giờ anh… yêu Mai. Anh không muốn mất cô ấy”.

- “Anh không cần phải xin lỗi vì nhờ anh làm thế mà tôi mới gặp được anh Trung. Chỉ cần anh yêu Mai thật lòng thì mãi mãi đây là bí mật của chúng ta. Tôi không nói ra sự thật không phải vì anh, cũng không phải vì tôi. Cả hai chúng ta nếu có không được hạnh phúc thì cũng đáng bởi vì đó là chuyện do chúng ta làm. Nhưng tôi giữ im lặng vì hai con người trong kia. Họ đáng được hạnh phúc vì họ quá tốt. Hi vọng rằng anh không làm một người con gái nữa phải thất vọng”.


Ngân bước vào trước Thắng, cô quay lại với một lời nhắn nhủ:

- “Khi chúng ta bước qua cánh cửa này để tiến vào chiếc bàn kia, quá khứ đã không còn tồn tại. Anh sẽ là bạn trai của em chồng tôi. Vậy nhé!”