Truyện Ma – Căn Lầu Có Ma

Share:

Căn Lầu Có Ma


Nơi đầu tiên tôi nói đến là nghe những lời kể của 1 số người làm trong khu này đó là Khách sạn công Đoàn ngoài Thanh Đa quận Bình Thạnh và khi tôi mới xuống thi Đại Học.

Đó là vào năm 2001 cũng ở chính trong khu dãy nhà này nhìn cũ kĩ và hoang tàn lắm dù phía trước thì có cả 1 Hotel mới xây nhưng phía trong chỗ chúng tôi ở thì hoàn toàn trái ngược. Đó là dãy nhà xây trước năm 1975, căn nào cũng cũ kĩ cả nên bọn chúng tôi chọn ngay phòng trên căn lầu 1 đối diện sân Tenis, phía trước gần ngay sửa sổ phòng khách là những tán lá cây của cây Trứng Gà (Lekima).
Vì cả đám mới xuống thành phố nên chưa rành rọt đi thuê phòng mà đi theo sự hướng dẫn và sắp đặt của mẹ thằng bạn trong đám của chúng tôi vì Mẹ nó đi xuống học Đại Học tại chức…

Căn nhà chứ tôi không dám nói là căn hộ đâu vì quá cũ mà, nó gồm có 3 phòng ngủ và 1 phòng khách. Bọn chúng tôi có 4 thằng nhưng thằng bạn tôi nó ở chung phòng với mẹ nó rồi nên còn lại là 3 thằng tôi ngủ 1 phòng và 1 phòng thì bỏ trống.
Vì đứa nào cũng mới xuống nên sáng rạng mắt ra thì đi học có khi chiều mới về. Căn nhà quá xa nơi tụi tôi học mà có về thì cũng không dám lên phòng 1 mình nữa hic vì sự ẩm ướt lành lạnh rùng rợn của khu nhà đó.

Phía trước mở cửa sổ ra thì thoáng mát quang đãng nhìn khách vào chơi Tenis. Phía sau thì đối diện tiếp với 1 khu nhà khác cũng cũ kĩ và hoang vắng không ai ở cả nên ít khi nào tụi tôi mở cửa sổ ra.
Mọi việc đối với bọn tôi thì vẫn bình thường ngày này qua ngày khác – đi học rồi về, duy chỉ có 1 người đã chứng kiến và gặp điều khác lạ liên tục đó là mẹ thằng bạn của chúng tôi. Chúng tôi hay gọi Mẹ nó là cô Út.
Cô Út lúc đầu không nói gì nhưng vẻ mặt của cô hàng ngày không vui như bình thường. Chúng tôi cũng nghi ngại không biết do chúng tôi ăn ở không vừa lòng hay là chúng tôi làm gì đó không phải.

Gặng hỏi mãi mà cô Út không nói gì hết, mãi cho đến gần tháng thứ 3 là khi tôi chuẩn bị dọn đi thì cô Út mới kể ra những điều lạ lùng mà cô Út đã chứng kiến cho cả bọn tôi nghe, sự thể như sau:
Cô Út nói khi cả nhà dọn vào ở khoảng 1 tuần thì cô bắt đầu gặp những điều bí ẩn. Cô nói khi bọn tôi đi học ở xa cả ngày, còn cô thì học sát bên nên hay về nhà nghỉ ngơi buổi trưa. Và từ đó cô liên tiếp thấy những điều kì dị.
Khi đang nằm ngủ thì thấy một người đàn ông từ cây Lekima đi thẳng qua lan can và vào phòng cô. Đây là lầu 1 mà đi kiểu này là bay rồi. Ông ta vào, cố giữ chặt tay cô và ghìm xuống. Cô càng chống cự lại thì càng bị nặng hơn giống như một sức mạnh vô hình vậy.

Sự việc chỉ kết thúc khi vô tình thằng bạn tôi về đi ăn cơm chung với cô Út. Sự việc đó liên tục xảy ra nhưng cô không dám nói vì sợ chúng tôi lo lắng.
Cô kể thêm không những ban ngày mà cứ mỗi lần ngả lưng ra nghỉ là bị, cả ban đêm có chúng tôi ở nhà cũng thế. Hèn chi chúng tôi thấy cô nói chú bảo vệ cho bẻ một nhánh Xương rồng về treo trước cửa phòng. Lúc đó tôi đã nghi rồi nhưng không dám hỏi thêm, tôi cũng đã biết chuyện treo Xương rồng là để khắc Ma Quỷ đến phá quấy.
Cô nói thêm có lần ngồi ăn cơm chung với chúng tôi lúc đó mới chỉ 6h chiều hơn,chúng tôi ngồi xoay lưng vào trong còn cô thì ngồi đối diện với cửa sổ có nhánh Lekima đưa vào lan can thì cô thấy một bóng người đen thui đi từ nhánh cây đó vào thẳng lan can và rẽ vào phòng cô. Cô kinh hoảng không dám la lên nữa nên bọn tôi cũng không biết.

Có lần cô đã đổ bệnh vì hoảng sợ mà chúng tôi cứ nghĩ cô bị bệnh cảm thường thôi. Giờ thì chúng tôi mới biết tất cả. Hèn chi thỉnh thoảng 1 vài đêm khi chúng tôi ngủ có nghe thấy tiếng gõ cửa phòng nhưng không ai lên tiếng, chỉ nghe tiếng gõ cửa khô khốc thôi.
Giờ tụi tôi mới biết căn nhà chúng tôi ở đã bị Ma phá, dù có treo nhánh Xương rồng trước nhà nhưng hồn Ma này không theo lối đó hiện về mà theo hướng từ cây Lekima ngay lan can lầu 1 của phòng cô Út mà vào.
Khi biết hết tất cả mọi chuyện bọn tôi đều hoảng sợ, và cũng do điều kiện đi học khác nhau, địa điểm ở đây lại không tiện nên chúng tôi phải chia ra ở và chuyển đi khỏi căn nhà này luôn.

Trước khi đi chúng tôi ghé phòng Bảo Vệ chào và kể cho mấy người ở đó nghe thì thấy mấy ổng bình thường và im re mới ghê chứ! Cuối cùng mới có một chú lên tiếng nói:
- Tụi bay chưa gặp đó chứ tao thì thấy hoài à, tao hay thấy Hồn Ma đó lảng vảng khu cầu thang và ngay cây Lekima chính căn nhà tụi bay ở đó!
Tụi tôi nghe xong mà điếng luôn vì không biết bao nhiêu đêm tụi tôi đi chơi về khuya và lên phòng thì đi ngang cây Lekima và lên cầu thang . Nghĩ lại mà lạnh run hết cả người.

Ổng còn nói thêm Hồn Ma đó chính là người quản lý các khâu xây dựng trong khu nhà này. Hôm đó không biết ổng lên lầu đứng coi công nhân xây dựng thế nào mà trượt chân té xuống đất chết ngay tại chổ nên giờ đây ổng hay hiện về đi lanh quanh tất cả khu nhà giống như người ta đi kiểm tra vậy.
Chúng tôi ở ngay trên căn lầu đó mà không bao giờ thắp được cây nhang nào cho ổng cả, thảo nào ổng cứ vào phá hoài…Giờ thì chúng tôi biết tất cả…!
Đây là 1 câu chuyện hoàn toàn có thật không thêm không bớt bất cứ điều gì, là người trong cuộc và cũng chính là người ở nơi này trong vòng một thời gian ngắn. Những điều xảy thật khó hiểu nhưng với tôi đó chỉ là 1 phần Tâm Linh trong những gì mà tôi đã nghe và chứng kiến…