Truyện Ngắn Cổ Tích Cho Người Lớn

07/10/2014 - Xuất Bản: tai game mien phi

Cổ Tích Cho Người Lớn


Chị dúi bó hoa anh tặng vào tay anh, giọng nói gay gắt:
- Thôi anh về đi. Tôi không cần những thứ này đâu. Toàn là phù phiếm thôi.
Giọng anh phân trần:
- Hôm nay sinh nhật chị. Chỉ là món quà nhỏ chứ có gì đâu mà...
Không để anh nói hết câu, chị kéo anh ra, đóng cổng lại:
- Cảm ơn anh! Nhưng dù sao tôi cũng không tin đâu.
Chị cố tình đóng mạnh để cánh cổng sắt cũ kỹ kêu đánh rầm một cái rồi quay ngoắt lại, bước thật nhanh vào trong nhà. Một lát, ước tính đủ để anh buồn bã bước đi, chị trở ra, nép vào góc tối nhất ở cổng, nhìn bóng anh liêu xiêu phía cuối đường bằng cặp mắt ươn ướt nước và trái tim như bị ai bóp nghẹn. Chị đứng như thế cho tới khi bóng anh khuất hẳn.

Chị xua đuổi anh không phải vì chị là cô gái trẻ đẹp, đỏng đảnh, kén chọn. Không phải vì anh xấu xí, nghèo hèn, không xứng đáng với chị. Cũng chẳng phải vì anh không tốt, lừa lọc.
Ngược lại, anh là người đàn ông thành đạt, phong độ được rất nhiều cô gái trẻ nhòm ngó. Hai năm theo đuổi, lúc nào anh cũng âm thầm, lặng lẽ bên cạnh chị. Chưa bao giờ anh có lời nói hay hành động khiếm nhã nào đối với chị. Chị cho rằng chính mình là người không xứng đáng với anh. Bóng đen quá khứ lúc nào cũng bủa vây tâm trí của chị, khiến chị không đủ can đảm và tự tin để mở lòng đón nhận tình cảm của anh.

Chị sinh ra trong một gia đình ở làng chài nghèo. Cả tuổi thơ của chị là những trận đòn thừa sống thiếu chết mỗi khi bố say rượu trút lên. Mà ông thì không có ngày nào tỉnh táo. Bên cạnh đó là những lời đay nghiến cay nghiệt của mẹ. Chị được học hết lớp ba, vừa đủ để nhận biết mặt chữ và làm các phép toán cơ bản. Mẹ chị bảo: "Con gái chỉ cần biết chữ thôi, mà muốn học nữa cũng không có tiền". Nghe mẹ nói, chị yên phận chăm sóc hai em và lo công việc nhà, làm chân sai vặt đi mua rượu cho bố tối ngày be bét, dù lúc ấy chị mới lên mười.

Chị chưa bao giờ ước quần áo đẹp hay bánh kẹo, chỉ mong được nghe mẹ nói những lời dịu dàng như với hai đứa em nhưng không bao giờ được. Chẳng biết đã bao nhiêu đêm trong giấc ngủ chập chờn, chị toét miệng cười sung sướng vì mơ thấy được mẹ ôm ấp, chiều chuộng, để rồi sáng tỉnh dậy cứ tiếc mãi.
Vất vả thiếu thốn nhưng khi đến tuổi thiếu nữ, chị bừng nở như bông hoa ngát hương sắc. Bộ quần áo cũ, bạc màu và nhàu nhĩ mẹ "thải" ra cho chị không giấu được nước da trắng ngần, dáng đi thắt đáy lưng ong, đôi mắt đen lúng liếng và nụ cười má lúng đồng tiền duyên dáng. Mười bảy tuổi, bao trai làng tán tỉnh, muốn cưới chị. Nhưng trái tim chị trao trọn cho Tiến - chàng trai khỏe mạnh, đẹp trai, giọng nói ngọt ngào và cử chỉ dịu dàng, lãng mạn. Tiến vẽ ra biết bao viễn cảnh tươi sáng. Tiến hứa sẽ cưới chị, đưa chị lên thành phố tìm việc và sống hạnh phúc bên nhau. Trong một đêm trăng thanh bình, đê mê giữa những lời nói như rót mật vào tai và vòng tay cuồng nhiệt tham lam của Tiến, chị đã trao cho Tiến đời con gái.
Biết mình có thai, chị hồi hộp, vui mừng báo cho Tiến. Trái với kẻ sở khanh cao bay xa chạy như những bà mẹ thường lấy ra làm gương để răn con gái, Tiến ôm chầm lấy chị, giọng không giấu nổi niềm vui:
- Cảm ơn em đã cho anh một niềm vui bất ngờ. Ngày mai anh sẽ xin bố mẹ cưới em.
Chị sung sướng nằm ngoan trong vòng tay của Tiến, lòng thầm cảm ơn ông trời đã mang đến cho mình một người đàn ông tốt.

Nhưng Tiến đã không giữ lời hứa. Tiến lẳng lặng bỏ lên thành phố không nói lời từ biệt. Lúc đầu, chị nuôi hy vọng Tiến đi kiếm tiền về cưới chị hoặc lo ổn định trước để đón chị lên. Đứa con trong bụng chị càng ngày càng lớn mà Tiến thì bặt vô âm tín. Chị hiểu Tiến không bao giờ quay lại. Đau đớn, hoảng sợ và không nỡ bỏ con, chị cắn răng quấn chặt bụng, cố làm công việc bình thường để không ai phát hiện mình mang thai. Đủ chín tháng mười ngày, chị sinh con trong một cái chòi bỏ hoang vào một đêm mưa bão. Đứa trẻ như hiểu nỗi bất hạnh của mình nên chào đời nhanh chóng, dễ dàng.

Chờ trời tạnh mưa và cơ thể hồi phục đôi chút, chị ôm con về nhà quỳ lạy cha mẹ cầu xin tha thứ để mẹ con chị có chốn nương thân. Bố mẹ chị tức giận cực độ. Bố cầm cái điếu cày phang tới tấp lên lưng chị. Chị cắn răng chịu đòn để che chở cho con. Và mẹ tiết lộ một sự thật bẽ bàng.
Chị là đứa con rơi của bố với người phụ nữ khác. Sau khi sinh chị xong, mẹ ruột của chị đã trao chị lại cho bố và bỏ đi. Nghe nói bà đã sang Trung Quốc và lấy chồng ở đó. Mẹ đã nuôi nấng chị vì lấy bố mấy năm mà chưa có con nên đành ngậm đắng nuốt cay. Sau đó, bà cũng sinh được hai con. Đây là lý do vì sao các em chị luôn nhận được lời âu yếm của mẹ còn chị thì không. Mẹ lạnh lùng đuổi chị:
- Công lao tôi nuôi cô bao nhiêu năm trời, cô lại trả ơn bằng cách bôi tro trát trấu vào mặt tôi thế này. Thôi từ bây giờ tôi với cô coi như không còn liên quan gì nữa. Cô cút khỏi nhà tôi mau.
Chị đưa mắt cầu cứu bố, dù sao chị cũng là con gái ông. Nhưng ông lạnh lùng quay mặt đi hướng khác. Cay đắng, chị ôm con rời khỏi căn nhà cay nghiệt ấy khi trời tờ mờ sáng.

Lên thành phố, không một người thân quen, không trình độ, không tiền nhưng có chút nhan sắc. Số phận đẩy chị trở thành gái đứng đường. Tiền kiếm được, chị nuôi con và tiết kiệm một phần để có ngày thoát khỏi cái nghề nhơ nhớp này. Khi "đồng nghiệp" của chị bị bắt đi trại phục hồi nhân phẩm, chị quyết định dừng lại. Chị đưa con vào miền Nam để bắt đầu có cuộc sống mới cho mình và cho con.
Chị học may, thuê nhà và mở tiệm may nho nhỏ. Nhờ khéo léo, chăm chỉ lại có chút nhan sắc nên thu nhập từ tiệm may tạm đủ cho cuộc sống hai mẹ con chị. Cũng từ tiệm may này, chị gặp anh.

Anh hơn chị sáu tuổi. Nghe nói trước kia gia đình khá hạnh phúc, nhưng vợ anh đã mất trong một tai nạn cách đây vài năm. Anh lao vào công việc để quên nỗi đau mất mát. Vẻ ngoài trầm tính, chín chắn cộng với sự giàu có và thành đạt trong công việc khiến nhiều cô gái trẻ tìm cách chiếm được trái tim anh. Không biết có phải quá bận bịu hay vì chưa nguôi nỗi nhớ thương vợ mà anh chưa hề rung động trước cô gái nào. Vậy mà anh lại theo đuổi chị.

Tiệm may của chị gần nhà anh. Hôm đó, anh mang cái áo ngày còn sống vợ anh tự tay may cho anh ra tiệm chị sửa. Cái áo cũ lắm rồi, rơi mất vài cái cúc và bị rách một lỗ nhỏ. Loại cúc áo ấy bây giờ lỗi mốt nên rất hiếm. May sao, áo sơ mi cũ của chị lại đơm cúc y hệt. Anh đồng ý đính chỗ cúc đó lên. Nhìn chị ngồi tỉ mẫn đơm lại từng chiếc cúc và mạng lại chỗ rách cho anh, không hiểu sao anh như thấy cái dáng nghiêng nghiêng dịu dàng của vợ hiện lên từ hình bóng của chị. Cũng dáng vẻ mảnh mai, nụ cười lấp ló lúm đồng tiền. Từ đó, anh thường xuyên đến cửa tiệm của chị...
Từ chối tình cảm của anh, chị lặng lẽ chuyển tiệm may sang chỗ khác dù có lượng khách quen. Không hiểu sao anh vẫn tìm được. Tối nào anh cũng đến, trò chuyện, giúp con trai chị làm bài tập rồi lặng lẽ ra về. Không ít lần chị đuổi thẳng nhưng anh lại cười buồn rồi hôm sau lại đến. Có lần anh mang hoa đến, chị nói thẳng:
- Anh đừng xuất hiện ở đây mãi như vậy, người ta hiểu lầm.
Anh im lặng. Chị tiếp tục:
- Chắc tại tôi giống vợ anh nên anh có cảm giác như vậy với tôi. Anh nên bình tâm suy nghĩ thì chuyện này sẽ qua thôi.
Có lẽ, anh sẽ không bao giờ đến nữa. Nghĩ vậy, tim chị nhói lên như bị dao đâm.

Chị ốm nặng phải đi bệnh viện. Thành phố xa lạ không người thân thích. Con trai lóng ngóng chẳng biết chăm mẹ thế nào. Nhiều khi tủi thân, cả mẹ và con ôm nhau khóc. Vài ngày như thế thì anh xuất hiện. Anh áy náy:
- Xin lỗi, tôi có việc bay ra Bắc nên không biết chị bệnh. Tôi vừa qua tiệm may tìm chị thì người ta mới cho biết.
Anh chăm sóc chị chu đáo. Người ngoài nhìn vào tưởng anh là chồng chị, tấm tắc khen:
- Chị có chồng chu đáo quá.
Anh tủm tỉm cười không nói. Chị cũng không biết thanh minh thế nào, đành thôi.
Chị xuất viện, anh đưa chị về tiệm may. Nhân lúc thằng cu chạy theo lũ trẻ cùng phố, anh nắm tay chị:
- Em có biết mấy ngày anh ra Bắc làm gì không?
Anh đã thay đổi cách xưng hô. Nhưng chị mệt và không muốn đôi co với anh về chuyện này sau những gì anh đã giúp đỡ mẹ con chị. Chị lắc đầu, anh khẽ khàng:
- Anh biết hết về quá khứ của em rồi.
Chị giật mình, vết thương đột nhiên thức dậy nhức nhối. Anh siết nhẹ tay chị:
- Như thế anh càng thương và phục em hơn. Mỗi người đều có một quá khứ. Anh chấp nhận quá khứ ấy.
Rồi anh nhẹ nhàng, giọng như lời thì thầm nhưng chắc chắn:
- Anh tin rằng chính vợ anh đã giúp anh gặp được em nhờ cái áo sơ mi của cô ấy.
Nước mắt chị chảy dài. Anh lặng lẽ lau cho chị:
- Em có gì phải mặc cảm. Em có một đứa con. Anh cũng từng một đời vợ. Như thế không phải rất đẹp đôi sao?
Chị khẽ tựa đầu vào vai anh. Liệu có cổ tích nào dành cho người lớn như anh nói?
top Facebook Google twitter
Từ khóa: Truyện Ngắn Cổ Tích Cho Người Lớn
Truyện Ngắn Cổ Tích Cho Người Lớn Truyện Ngắn Cổ Tích Cho Người Lớn
910

Truyện Ngắn Cổ Tích Cho Người Lớn